Mùa lễ thường là thời điểm để suy ngẫm và giữ truyền thống, nhưng nó cũng có thể làm nổi lên nỗi buồn khi thú cưng ốm hoặc đã mất. Augusta O’Reilly, chuyên viên công tác xã hội thú y tại Virginia-Maryland College of Veterinary Medicine, gọi cảm xúc này là "đau buồn dự đoán". Bà nói đó là phản ứng với một mất mát được mong đợi; ví dụ như khóc, nghĩ rằng thú cưng có thể không còn bên cạnh vào năm tới, hoặc cảm thấy áp lực phải làm cho kỳ nghỉ thật hoàn hảo.
Bà khuyên nên thực hành chánh niệm và tận dụng thời gian hiện tại bằng những hành động cụ thể: chụp ảnh kỳ nghỉ, làm đồ trang trí lấy dấu bàn chân, tìm khoảnh khắc yên tĩnh để đi dạo, hoặc vuốt ve chậm rãi chú ý tới cảm giác và bộ lông của thú cưng.
Với người đã nói lời tạm biệt, O’Reilly gợi ý tạo truyền thống để giữ ký ức sống mãi—ví dụ lập góc tưởng niệm, trưng ảnh, viết kỷ niệm hay quyên góp cho trạm cứu hộ. Bà cũng nhấn mạnh rằng nỗi đau có thể khiến người ta cô lập và nên tìm đến những người hiểu và hỗ trợ.
Từ khó
- đau buồn dự đoán — đau khi nghĩ trước về một mất mát sắp xảy ra
- chánh niệm — tập trung vào hiện tại và cảm giác
- chuyên viên — người có chuyên môn trong một lĩnh vực
- kỷ niệm — những điều nhớ lại từ quá khứ
- tưởng niệm — hành động nhớ và tôn vinh người đã mất
- cô lập — trở nên xa lánh, ít giao tiếp với người khác
- truyền thống — tập tục hoặc hoạt động lặp lại theo thời gian
Mẹo: di chuột, dùng phím Tab hoặc chạm vào các từ được tô sáng trong bài để xem định nghĩa nhanh ngay khi bạn đọc hoặc nghe.
Câu hỏi thảo luận
- Bạn có truyền thống nào cùng thú cưng trong mùa lễ không? Mô tả ngắn cách bạn làm.
- Bạn nghĩ lập góc tưởng niệm hoặc trưng ảnh có giúp giữ ký ức không? Tại sao hoặc tại sao không?
- Khi buồn vì thú cưng ốm hoặc mất, bạn sẽ tìm sự giúp đỡ từ ai và vì sao?