Nghiên cứu, được công bố trên Science Advances, kết hợp hồ sơ lịch sử về giới tính, độ tuổi và nghề nghiệp với phân tích địa hóa xương và đồng vị. Các nhà khoa học từ University of Miami, Ohio State University, Michigan State University và Smithsonian Institution khảo sát hài cốt của 94 cá thể từ hai thị trấn thế kỷ 18–19: khu công nghiệp South Shields và vùng nông thôn Barton-upon-Humber.
Họ lấy mẫu xương dài, chủ yếu xương đùi, để đo nồng độ asen, bari và chì — những kim loại tích tụ trong xương và báo hiệu phơi nhiễm mãn tính. Nhóm tìm thấy một phổ rộng về mức phơi nhiễm, do nghề nghiệp địa phương, bối cảnh xã hội và đặc điểm cá nhân ảnh hưởng.
Tác giả chính Sara McGuire (liên kết với Nashua Community College, Seton Hall University và Smithsonian Institution) nói nghiên cứu có thể giúp phát hiện bất công trong quá khứ và hướng dẫn chính sách. Tác giả tương ứng Ali Pourmand, giáo sư địa khoa tại Rosenstiel School thuộc University of Miami, giải thích họ so sánh ký hiệu đồng vị chì và stronti trong đất chôn và xương để phân biệt ô nhiễm đời sống và ô nhiễm sau chôn.
Từ khó
- địa hóa — nghiên cứu các hóa chất trong đất và xương
- đồng vị — phiên bản nguyên tử của một nguyên tố
- phơi nhiễm — tiếp xúc và nhận chất độc trong cơ thể
- tích tụ — tích lũy dần trong mô hoặc cơ thể
- hài cốt — xác chết con người còn lại sau chôn
- ô nhiễm — sự có mặt chất độc hoặc chất bẩn
- bối cảnh xã hội — tình trạng xã hội và mối quan hệ xung quanh
Mẹo: di chuột, dùng phím Tab hoặc chạm vào các từ được tô sáng trong bài để xem định nghĩa nhanh ngay khi bạn đọc hoặc nghe.
Câu hỏi thảo luận
- Theo bạn, kết quả nghiên cứu về phơi nhiễm kim loại có thể ảnh hưởng thế nào đến chính sách hiện nay?
- Tại sao nghề nghiệp địa phương và bối cảnh xã hội lại có thể làm thay đổi mức phơi nhiễm của một người?
- Bạn nghĩ việc phân tích hài cốt từ thế kỷ 18–19 có những giới hạn gì khi hiểu cuộc sống quá khứ?