Một phân tích hồ sơ y tế của 606,434 cựu chiến binh Mỹ bị đái tháo đường type 2 cho thấy thuốc tác động lên thụ thể GLP-1 liên quan tới giảm cả nguy cơ mới và các tác hại ở người đã có rối loạn sử dụng chất. Nhóm nghiên cứu so sánh người bắt đầu dùng chất chủ vận thụ thể GLP-1 — thường là semaglutide, liraglutide hoặc dulaglutide — với người dùng thuốc SGLT2 inhibitor và theo dõi tối đa ba năm. Kết quả được công bố trên The BMJ.
Trong nhóm không có rối loạn trước đó, việc dùng GLP-1 liên quan tới giảm nguy cơ phát triển rối loạn sử dụng chất nói chung. Với những người đã có rối loạn, dùng GLP-1 gắn với giảm các tác hại nặng như lượt tới khoa cấp cứu, nhập viện, quá liều và tử vong liên quan đến ma túy.
Tác giả chính cho biết thuốc có thể giảm chính cơn thèm, và thụ thể GLP-1 tồn tại ở những vùng não điều chỉnh phần thưởng và cơn thèm. Các tác giả đề nghị tiến hành thử nghiệm lâm sàng để đánh giá GLP-1 như phương pháp điều trị nghiện.
Từ khó
- đái tháo đường — bệnh mạn tính làm tăng đường trong máuđái tháo đường type 2
- chất chủ vận — chất làm hoạt động một thụ thể sinh họcchất chủ vận thụ thể GLP-1
- thụ thể — phân tử trên tế bào nhận tín hiệuthụ thể GLP-1
- rối loạn sử dụng chất — tình trạng lạm dụng hoặc phụ thuộc vào chất gây nghiện
- tác hại — hậu quả xấu ảnh hưởng sức khỏe hoặc đời sốngcác tác hại, tác hại nặng
- thử nghiệm lâm sàng — nghiên cứu trên người để đánh giá thuốc
- cơn thèm — muốn rất mạnh mẽ dùng chất hoặc đồ ăn
Mẹo: di chuột, dùng phím Tab hoặc chạm vào các từ được tô sáng trong bài để xem định nghĩa nhanh ngay khi bạn đọc hoặc nghe.
Câu hỏi thảo luận
- Bạn có đồng ý với đề xuất tiến hành thử nghiệm lâm sàng để đánh giá GLP-1 không? Tại sao?
- Nếu thuốc GLP-1 thực sự giảm cơn thèm, điều đó có thể ảnh hưởng thế nào đến cuộc sống hàng ngày của người có rối loạn sử dụng chất?
- Bạn lo ngại điều gì khi sử dụng thuốc tác động lên thụ thể GLP-1 để điều trị nghiện?