Nghiên cứu công bố rằng vi nhựa siêu nhỏ trong đại dương có thể làm thay đổi cách các nhà khoa học đo và hiểu chu trình carbon ở biển. Nhóm nghiên cứu dùng một bộ công cụ phân tích phổ biến để đo hàm lượng carbon trong mẫu nước và trầm tích. Họ tính toán lượng carbon thu được từ cả tạp nhiễm vi nhựa và từ vật chất hữu cơ trầm tích.
Các nhà nghiên cứu phát hiện rằng khi vi nhựa được đốt, carbon giải phóng có đặc tính giống hệt carbon từ vật chất hữu cơ tự nhiên. Vì vậy, phép đo có thể ghi nhận carbon từ nhựa như thể nó đến từ vật sống. Nguồn tạp nhiễm phổ biến gồm sợi từ quần áo và hạt nhựa từ dụng cụ, bảo quản hoặc xử lý mẫu.
Tác giả cảnh báo rằng carbon từ nhựa có thể lặng lẽ bóp méo hàng thập niên số liệu carbon đại dương và ảnh hưởng tới các mô hình dự đoán liên quan tới khí hậu. Họ kêu gọi đánh giá lại các thực hành tốt nhất trong xử lý mẫu vật chất hữu cơ để phân tích carbon.
Từ khó
- vi nhựa — mảnh nhựa rất nhỏ trong đại dương
- tạp nhiễm — sự có mặt của chất không mong muốn
- trầm tích — vật chất lắng xuống đáy nước hoặc đất
- vật chất hữu cơ — chất từ sinh vật hoặc phân hủy sinh học
- chu trình carbon — sự chuyển động và thay đổi carbon trong tự nhiên
- bóp méo — làm thay đổi sự chính xác của dữ liệu
Mẹo: di chuột, dùng phím Tab hoặc chạm vào các từ được tô sáng trong bài để xem định nghĩa nhanh ngay khi bạn đọc hoặc nghe.
Câu hỏi thảo luận
- Theo bài, vì sao cần đánh giá lại cách xử lý mẫu vật chất hữu cơ?
- Bạn nghĩ các phòng thí nghiệm có thể làm gì để giảm tạp nhiễm vi nhựa khi phân tích mẫu?
- Nếu số liệu carbon đại dương bị bóp méo, điều đó có thể ảnh hưởng tới dự đoán khí hậu như thế nào?