Ấn Độ siết thị thực, du lịch Bangladesh tới Ấn Độ suy giảmCEFR B2
16 thg 1, 2026
Phỏng theo Zulker Naeen, Global Voices • CC BY 3.0
Ảnh: Apurba Nag, Unsplash
Tháng 8 năm 2024, một biến động chính trị ở Bangladesh khiến Thủ tướng tiền nhiệm bị buộc rời nhiệm sở. Sự kiện này dẫn tới Ấn Độ siết chặt chính sách cấp thị thực cho công dân Bangladesh, với lý do lo ngại an ninh và bối cảnh cảm tình chống Ấn Độ gia tăng. Hệ quả lan rộng ra các mối quan hệ thương mại, du lịch và y tế xuyên biên giới.
Trước khi hạn chế, Ủy ban cao ủy Ấn Độ tại Dhaka xử lý tới 8,000 thị thực mỗi ngày; giờ chỉ còn cấp thị thực y tế khẩn cấp và thị thực sinh viên. Giai đoạn từ tháng 4 năm 2023 đến tháng 3 năm 2024 có hơn 2.1 triệu lượt khách Bangladesh tới Ấn Độ, và Ấn Độ từng cấp hơn 2 triệu thị thực hàng năm cho công dân Bangladesh. Các chuyến tàu Maitree Express, Bandhan Express và Mitali Express bị đình chỉ từ tháng 8 năm 2024, còn dịch vụ xe buýt giảm mạnh.
Kinh tế địa phương, đặc biệt ở Kolkata, chịu tổn thất nặng. Khu "Mini Bangladesh" và những phố như Free School Street, Marquis Street, Sudder Street trở nên vắng vẻ. Mức tổn thất thận trọng ước tính INR 1,000 crore và ở New Market cùng Burrabazar có thể vượt INR 5,000 crore. Khách sạn từ công suất 80–90 percent trước đó nay chỉ lấp đầy khoảng 5 percent phòng; bốn doanh nghiệp đóng cửa và khoảng 150 khách sạn đối mặt nguy cơ tồn vong.
Du lịch y tế giảm rõ rệt: Bangladesh chiếm 69 percent khách y tế tới Ấn Độ, nhưng số lượt giảm 43 percent vào tháng 11 năm 2024 và 59 percent vào tháng 12; tổng người tới chữa bệnh trong 2024 là khoảng 482,000, giảm so với 500,000 năm 2023. CareEdge Ratings ước tính giảm dài hạn 10–15 percent tổng du lịch y tế đến Ấn Độ. Nhiều bệnh nhân chuyển sang Thái Lan, Trung Quốc (thảo luận tại Vân Nam) và các nước khác như Sri Lanka, Maldives, Nepal.
Mặt chính trị, quan hệ ngoại giao làm phức tạp việc phục hồi. Thủ tướng Modi nêu ý kiến về duy trì quan hệ "người với người", nhưng các tổ chức như International Crisis Group và một số chuyên gia cho rằng các hành động ngoại giao đã làm căng thẳng leo thang. Mỗi tháng hạn chế kéo dài càng làm xói mòn thói quen đi lại và khiến việc khôi phục trở nên khó khăn hơn cho cả hai bên.