Một nghiên cứu mới phát hiện ra rằng học sinh tiểu học thường xuyên chơi một mình trong giờ giải lao vẫn có thể hoàn toàn hạnh phúc với lựa chọn này. Các nhà nghiên cứu tại Đại học Georgia đã phân tích câu trả lời từ hàng trăm học sinh lớp bốn và lớp năm để tìm hiểu về sở thích chơi một mình và chất lượng tình bạn của các em.
Kết quả chỉ ra rằng những đứa trẻ coi trọng sự hòa nhập nhưng chọn dành thời gian một mình vẫn cảm thấy hài lòng với các mối quan hệ xã hội. Các em thường chấp nhận đủ lời mời từ bạn bè để cảm thấy mình là một phần của nhóm lớn, đồng thời vẫn thoải mái từ chối khi muốn ở một mình. Việc biết rằng bạn bè sẽ tiếp tục mời chào đóng vai trò như một lớp đệm bảo vệ giúp các em tránh khỏi cảm giác cô đơn.
Ngược lại, những học sinh không coi trọng việc hòa nhập thường cảm thấy không hạnh phúc. Do liên tục từ chối lời mời, các em khiến bạn bè ngừng gọi mình, từ đó dẫn đến cảm giác bị bỏ rơi và cô lập khỏi lớp học.
Từ những kết quả này, các chuyên gia đề xuất rằng cha mẹ và giáo viên không nên ép buộc trẻ tham gia vào các tình huống xã hội quá tải. Thay vào đó, người lớn có thể hướng dẫn trẻ tham gia các nhóm nhỏ phù hợp để duy trì các kỹ năng xã hội cần thiết.
Từ khó
- hòa nhập — Tham gia và trở thành một phần của cộng đồng hoặc tập thể.
- cô lập — Trạng thái bị tách biệt hoàn toàn với những người xung quanh.
- đề xuất — Nêu lên ý kiến hoặc giải pháp để người khác xem xét.
- ép buộc — Dùng quyền lực hoặc áp lực để bắt người khác phải làm theo.
Mẹo: di chuột, dùng phím Tab hoặc chạm vào các từ được tô sáng trong bài để xem định nghĩa nhanh ngay khi bạn đọc hoặc nghe.
Câu hỏi thảo luận
- Tại sao việc có thời gian chơi một mình đôi khi lại mang lại lợi ích cho học sinh tiểu học?
- Cha mẹ và giáo viên nên hỗ trợ những học sinh thích chơi một mình như thế nào để các em không cảm thấy cô lập?
- Theo bạn, ranh giới giữa việc thích ở một mình và cảm giác bị cô lập trong trường học là gì?